Tài liệu, bài giảng, văn bản, luận văn, đồ án, tiểu luận...

bài văn tả bạn

Lượt xem:552|Tải về:1|Số trang:1 | Ngày upload:18/07/2013

Họ và tên : Lâm Gia Hân Lớp : 5/3 Trường : Tiểu Học Cửu Long   TẬP LÀM VĂN Đề bài : Em hãy tả người bạn thân của em (hoặc bạn hàng xóm) Bài làm Gần bên nhà em có một người bạn chơi thân với em từ nhỏ.Một nguời bạn rất là vui tính.Bạn ấy tên là Phi Anh.Phi Anh bằng tuổi em. Mái tóc Phi Anh ngắn rất dễ thương.Điều đặc biệt,bạn ấy rất yêu mái tóc của mình và xem tóc như là người em.Khuôn mặt trái xoan gợi lên vẻ hài hước.Đôi mắt đen,sáng và tròn như hai hòn bi ve.Đôi mắt không khi nào buồn đâu mà chỉ biết vui.Chiếc mũi cao và cái miệng nhỏ luôn tươi cười lộ ra hàm răng trắng tinh.Có khi,em lại hỏi Phi Anh :“Sao răng trắng thế!”.”Hi!hi!Vì mình đánh răng rất kỹ mà lại lâu nên mới trắng thế đấy!Bạn muốn răng trắng thì cứ đánh răng một ngày 3 lần sáng,trưa,tối là được rồi!”.Giọng nói đầy tình cảm và dịu dàng làm em cứ mỉm cười mãi “Cảm ơn cậu đã nói nhé!” – Em nói.Cái đầy tình bạn nhất đó là đôi tay của bạn ấy,mỗi lúc nào được nắm đôi tay của Phi Anh đi chơi thì em lại cảm nhận chính đôi tay đã mang lại cho tình bạn thêm thắm thiết hơn. Phi Anh rất thích kể chuyện,mỗi lần kể chuyện thì bạn ấy đã hòa thêm vào câu chuyện một chút hài hước cho câu chuyện thêm sinh động và vui.Kề chuyện cổ tích thì bạn hay bắt đầu từ câu :”Ngày xửa ngày xưa,xưa ơi là xưa…” bằng giọng nói buồn cười.Đặc biệt hơn nữa,Phi Anh có một trí nhớ rất tốt.Câu chuyện mà em đã kể cho bạn ấy nghe rất lâu mà bạn vẫn còn nhớ để kể lại cho các bạn khác nghe.Bạn còn đóng kịch,làm trò hề,vui đùa trong những buổi sinh nhật,liên hoan,…Hình như đây là một tài năng của bạn ấy.Phi Anh học giỏi nè,chăm chỉ,siêng năng giúp đỡ cha mẹ nên lúc nào cũng được khen. Bạn Phi Anh rất tốt bụng đấy các bạn à,để mình kể nha có lần,mình đang đi học về bỗng nhiên vấp té nhưng không sao chỉ nhẹ thôi.Vừa lúc ấy,Phi Anh cũng đi học về trên con đường ấy và thấy vậy chạy lại đỡ em dậy.Nét mặt bạn lúc ấy rất lo lắng,bạn còn hỏi em :”Bạn có sao không?Để mình đưa bạn lên cô y tế Hoa gần đây nhé!.”Mình không sao đâu!Bạn đừng lo lắng quá!Vết thương nhẹ thôi mà!.”Vậy để mình đưa bạn về nhà nha!”.”Cảm ơn bạn!” – Em nói.Bạn ấy đã bỏ công đưa em về nhà mặc dù Phi Anh đã sắp đi học thêm cô rồi. Những bạn trong xóm ai cũng thích chơi với Phi Anh và đều yêu quý bạn ấy.Em cũng vậy.Em hứa dù có đi xa đâu em cũng không bao giờ quên người bạn này vì Phi Anh đã để lại cho em và các bạn khác biết bao kỷ niệm buồn vui không thể nói được.Phi Anh ơi!Chúng ta hãy mãi là bạn của nhau nhé!