Tài liệu, bài giảng, văn bản, luận văn, đồ án, tiểu luận...

Kể chuyện "Bác chỉ muốn các cháu được học hành

Lượt xem:511|Tải về:4|Số trang:4 | Ngày upload:18/07/2013

PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN BÁC ÁI TRƯỜNG TIỂU HỌC PHƯỚC TIẾN B Thực hiện: Lớp 5 TH Phước Tiến B Phòng GD-ĐT Huyện Bác Ái CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Trường TH Phước Tiến B Độc lập- Tự do - Hạnh Phúc. BẢN TÓM TẮT. 1/Lý lịch: Em: Sinh năm 1995 hiện ở tại thôn Suối Rua xã Phước Tiến huyện Bác Ái, là học sinh lớp 5 trường tiểu học Phước Tiến B, thuộc phòng Giáo dục Đào tạo huyện Bác Aí. 2/ Thành tích: Trong những năm học vừa qua, từ lớp một đến học kỳ I của lớp 5 em luôn là học sinh gương mẫu của trường, kết quả học tập của em luôn là học sinh tiên tiến trong suốt 5 liền, Em không chỉ học giỏi mà còn là một người học sinh xuất sắc trong các hoạt động của nhà trường đề ra, hiện nay em là chi đội trưởng là uỷ viên liên đội 3/ Câu chuyện: “Bác chỉ muốn các cháu được học hành” ( Theo tập sách Bác Hồ kính yêu, NXB Kim Đồng, 1999) Sau khi Pháp rút quân khỏi Hà Nội, trên đường đi công tác, Bác vào thăm một thôn nhỏ.Thôn này nằm trong vùng du kích những ngày kháng chiến. Hay tin Bác đến , nhân dân trong thôn mừng cuống, chạy tới quanh người mà vẫn ngờ ngợ chưa tin. Bác Hỏi thăm các cụ già, các cháu thanh niên về việc đánh giặc, chia ruộng đất. Người dạy bảo việc xây dựng lại xóm làng. Bác chia kẹo cho các cháu thiếu nhi. Các cháu rất sung sướng, vừa bóc ăn vừa nhìn Người. Có một cháu gái chừng năm sáu tuổi, tay cầm kẹo nhìn Bác không chớp mắt. Thấy vậy, đồng chí cán bộ đứng bên cạnh Bác âu yếm bảo cháu: Ăn kẹo đi cháu! Cháu để phần mẹ cháu. Tiếng cháu nho nhỏ đủ nghe. Câu trả lời của cháu làm mọi người phải chú ý. Đồng chí cán bộ liền lấy thêm phần kẹo khác đưa cháu và bảo: Cháu ăn phần kẹo này đi, còn phần trước để dành cho mẹ cháu. Cháu bé cầm lấy kẹo nhưng vẫn không ăn, cứ mãi nhìn Bác.Chia kẹo xong, Bác quay nhìn cháu bé và bảo: Cháu bé ăn kẹo đi ! Cháu chờ mẹ cháu cùng ăn ạ! Nghe câu trả lời dễ thương của cháu nhỏ, Bác cúi xuống vuốt mái tóc của cháu và nói: Cháu tên là gì? mẹ cháu gọi là cái Chiến. Bác gật đầu,nhắc lại: - Tên cháu là Chiến. Như đã quen với việc giải thích về cái tên của mình, cháu bé nói luôn: - Mẹ cháu bảo phải đuổi hết giặc mới sống được nên gọi là cái Chiến. Bác kéo bé Chiến vào lòng. Một cụ già trong thôn liền kể để Bác nghe về hoàn cảnh của cháu Chiến: Ông cháu bị giặc bắt đi phu không thấy về, bố cháu bị giặc giết khi cháu vừa ra đời, Nẹ cháu vừa sản xuất vừa chiến đấu nuôi cháu bằng ngần ấy tuổi, vì vậy cháu rất quý mẹ và căm thù giặc. Nghe chuyện Bác rất cảm động. Người khuyên bà con chăm sóc các cháu, các gia đình thương binh liệt sĩ. Đứng bên Bác Hồ, nghe cụ già kể chuyện về mình, bé Chiến tỏ vẽ nóng ruột như muốn hỏi Bác điều gì. Khi thấy các chú cán bộ cùng đi với Bác lên xe, bé Chiến níu tay Bác lại hỏi: Bác ơi cháu lên còn giặc để đánh không? Nghe cháu hỏi, Bác cúi xuống thơm lên trán của cháu rồi Người nhẹ nhàng bảo: - Bác chỉ muốn các cháu được học hành, lớn lên xây dựng đất nước. Bà con trong thôn tiễn Bác lên xe. Xe đã đi xa, bé Chiến vẫn còn ngây người nhìn theo xe Bác… * Qua câu chuyện này. là học sinh thiểu số em vô cùng xúc động vì em cứ ngỡ em cũng như một số bạn thiếu nhi trong thôn xóm em nói riêng, và thiếu nhi khắp nơi. chính là cái Chiến mới năm nào được Bác thương yêu, chỉ bảo và Mong muốn lớn nhất của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi là các cháu được học hành, được sống trong hòa bình, trong tự do độc lập. Vì vậy Bác rất xúc động trước hoàn cảnh của bé Chiến, trước nguyện vọng của bé là lớn lên được đi đánh giặc để trả thù cho người thân bị giặc sát hại. Câu chuyện nói về tấm lòng yêu thương mênh mông của Bác Hồ đối với các cháu