/9

những bài văn hay - kể chuyện rùa và thỏ

Upload: DauVanTram.dokovn|Ngày: 18/07/2013|Lượt xem: 325|Tải về: 0

Đề bài: Kể lại câu chuyện đã học: "Rùa và thỏ". Bài làm Em đã đọc chuyện “Rùa và Thỏ”, câu chuyện kể rằng: Vào một buổi sáng mùa thu tiết trời  mát mẻ, Rùa ra bãi cỏ tập chạy. Một chú Thỏ đi qua trông thấy mỉa mai châm chọc nói: “Đồ chậm như sên. Mày mà cũng đòi tập chạy à?”. Thấy Thỏ nói vậy, Rùa thủng thẳng đáp: “Anh đừng giễu tôi. Anh với tôi thử chạy thi xem ai hơn ai?”. Thỏ vểnh tai lên tự đắc nói: “Được, được! Mày dám chạy thi với ta sao? Ta chấp mày một nửa đường đó”. Rùa không nói gì, biết mình chậm chạp nên cố sức chạy thật nhanh. Còn Thỏ nhìn theo mỉm cười, nó nghĩ: “Ta chưa cần chạy vội, đợi Rùa gần tới đích ta phóng cũng vừa”. Thế rồi nó lại nhởn nhơ nhìn trời, nhìn mây. Thỉnh thoảng lại nhấm nháp vài ngọn cỏ non, có vẻ khoan khoái lắm. Bỗng nghĩ đến cuộc thi, nó thấy Rùa đã sắp tới đích, cậu ta cắm cổ chạy thục mạng nhưng không kịp nữa rồi vì Rùa đã tới đích trước nó. Qua câu chuyện trên, em nghĩ rằng muốn làm được  việc gì dù khó khăn đến đâu nếu ta quyết tâm, chịu khó thì sẽ thắng lợi. Còn kiêu ngạo, chủ quan thì sẽ bị thất bại.     Đề bài: Kể lại câu chuyện đã học: "Rùa và thỏ". Bài làm Đó là một bài học nhớ đời cho tôi. Chỉ vì tính kiêu căng và ngạo mạn mà tôi đã thất bại. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc thi đấu giữa tôii và Rùa. Vào một buổi sáng mùa thu, tôi ra khỏi hang. Nhìn những bông hoa mới thơm làm sao. Tôi vừa đi vừa nhấm nháp vài ngọn cỏ. Đang đi, bỗng tôi nhìn thấy một chú Rùa cố sức tập chạy. Tôi mỉa mai Rùa: - Mày mà cũng đòi tập chạy à? Đồ chậm như sên ấy. Rùa đáp: - Vậy anh thử thi với tôi xem ai chạy nhanh hơn?             Tôi vừa nghe Rùa nói, lăn ra đất, ôm bụng cười. Tôi nói với Rùa:             - Được, thi thì thi, tao chấp mày một nửa đấy! Sáng hôm ấy,  mọi thú vật đổ tới rừng để xem cuộc thi đấu có một không hai. Vừa bắt đầu, Rùa đã vác cái mai nặng cố sức chạy thật nhanh. Đi đến giữa đường đua, tôi nghĩ: - Đợi Rùa đến gần đích ta phóng là vừa. Gặp một cây cổ thụ lớn, tôi liền tựa lưng nhìn trời, mây và đánh một giấc. Đang ngủ bỗng những tia nắng chiếu thẳng vào mắt tôi. Thỉnh dậy nhìn thấy Rùa đã gần tới đích, tôi vắt chân lên cổ mà chạy. Nhưng muộn rồi, Rùa đã về đích trước tôi. Xấu hổ quá, tôi chạy thẳng vào rừng sâu. Đấy, các bạn thấy không, nếu kiên trì và khiêm tốn thì sẽ được mọi người xung quanh yêu mến, còn kiêu căng ngạo mạn như tôi thì không tốt đâu. Các bạn hãy học tập Rùa nhé.     Đề bài: Kể lại câu chuyện đã học: "Rùa và thỏ". Bài làm Trong học kỳ vừa qua, em đã đọc rất nhiều mẩu chuyện về tính khiêm tốn. Trong đó, có câu chuyện “Rùa và Thỏ” làm em nhớ mãi. Vào một buổi sáng mùa thu mát mẻ, có một chú Thỏ đang dạo chơi trên bờ sông. Thỏ ta chợt trông thấy một anh bạn Rùa đang cố sức tập chạy. Thỏ trông thấy thế liền ôm bụng cười. Một lát sau, Thỏ mới dừng lại và mỉa mai Rùa: - Đồ chậm như sên, mày mà cũng đòi tập chạy à? Rùa đáp: - Anh đừng giễu tôi, anh với tôi thử chạy thi xem nào. Thỏ nói: - Được, được vậy thì ta chấp ngươi một nửa quãng đường đó. Mờ sáng ngày hôm sau, các loài thú trong rừng đổ xô ra bến sông để xem cuộc thi có một không hai này. Cuộc thi bắt đầu diễn ra. Rùa biết mình chạy chậm nên cố sức chạy thật nhanh. Còn Thỏ thì nhởn nhơ hết bắt bướm, lại hái hoa. Bỗng nó trông thấy một bóng cây cổ thụ, liền ngả lưng và đánh một giấc ngủ ngon lành. Chợt tiếng hò hét của các loài thú vang lên. Thỏ liền tỉnh giấc và thấy Rùa gần đến đích. Nó liền ba chân bốn cẳng chạy, nhưng không kịp. Rùa đã về đích trước Thỏ. Vừa xấu hổ, vừa bị thua cuộc, nó liền cụp đôi tai lại và chạy thẳng vào rừng. Các bạn thấy đấy, khiêm tốn thì thành công sẽ đến với mình. Còn kiêu căng thì làm việc gì cũng chỉ thất bại mà thôi