/3

Thuyết minh về bút bi

Upload: DongHa.dokovn|Ngày: 17/07/2013|Lượt xem: 649|Tải về: 2

Bút bi - “” trò Một tiếng ve thảng thốt trong cơn ngái ngủ. Một sắc đỏ ẩn hiện trogn vòm lá xanh. Một sắc vàng rót vàng đường phố, rặng cây. Một chút mưa đến và đi bất chợt… Mùa hè! Chỉ thốt lên gọi tên mùa thế thôi mà lòng chợt thấy háo hức quá, hân hoan quá. Đất trời đã bước sang một nhịp điệu mới tưng bừng, rộn rã, nóng bỏng tự bao giờ. Thèm một tiếng trống trường rộn rã. Khát một buổi sớm mai áo trắng, khăn hồng tung bay trogn gió. Ước muốn được quây quần trong nụ cười, tiếng nói, Bàn và Ghế lặng lẽ đứng đó trầm ngâm… - Này, Bàn ơi, mình chợt thấy một nỗi buồn tràn ngập trong lòng, khi dàn đồng ca của bác Ve rung lên gọi mùa hè tới! - Ghế thủ thỉ. - Đúng vậy, xuân đi chẳng giã biệt, các cô, các cậu học trò rời Bàn, rời Ghế hân hoan vào hè … còn chúng ta ? - Có lẽ họ đã lãng quên chúng ta… Chi bằng cứ lặng lẽ hoài niệm chúng ta hãy thi tài với nhau xem: “Ai là đồ vật được trò cưng nhất?”. - Hay đấy, nhưng có lẽ đơn giản quá vì vật được trò cưng nhất chẳng phai là Bàn và Ghế chúng ta hay sao! - Không đâu, Bàn ạ, Bàn nghĩ lại xem, thứ đồ gì trò bảo vệ nâng niu ân cần nhất; thứ gì tiện ích nhất với trò, thứ gì cho trò biết viết, biết giao tiếp? Là Bút. Bút mới chính là đồ trò cưng nhất. - Phải rồi, là Bút, Bút thông dụng hữu ích cho cuộc sống của mỗi người, nhất là trong quá trình học tập phấn đấu của trò. Nhưng Bút có từ bao giờ Ghế nhỉ ? - Bàn ơi! Cho tới ngày hôm nay, người ta vẫn chưa thể biết rõ người nào đã phát minh ra Bút. Người ta chỉ biết rằng song song với sự phát triển thịnh vượng và sự đổi mới vượt bậc của Chữ viết thì theo đó họ hàng nhà Bút cũng phát triển và đổi mới theo. Từ thời nguyên thuỷ người ta đã biết sử dụng Chữ viết cũng như biết sử dụng Bút để ghi lại những sự việc hiện diễn ra hằng ngày. Nhưng thực tế thì sao? Giấy chỉ là lá, là đất sét hay mặt đất còn Bút là những mảng vỡ, là cành cây khô, là dòng huyết tương đỏ chói trong thân mình. Đơn giản thế đó! - Ử, đúng vậy! Nhưng theo dòng chảy thời gian bất tận, mọi vật đều biến đổi. Trong nền văn hoá rực rỡ của Trung Quốc, từ khi chưa có phát minh văn tự, người ta thắt nút dây thừng để ghi nhớ sự việc rồi sau đó mới đổi thành nét khắc trên thẻ tre, xương thú, mai rùa… Vào thời Tần, người ta chế Bút bằng que giỗ đập tua ở đầu chấp vào sơn đen để viết. - Như vậy có bất tiện khi sử dụng không? Năm 1780 Bút sắt ra đời, kế đó là năm 1880 chiếc Bút máy đầu tiên ra đời ở Mĩ, có rất nhiều tiến bộ về hình thức cũng như công dụng như không làm xước giấy, có ống ruột trong để bơm mực,… Vào khoảng thời gian ấy khoa học giáo dục cũng phát triển không ngừng: Pat-xtơ phát minh ra loại vác xin tiêm phòng dại cho chó, Oat man nhà sinh vật của Hoa Kì phát hiện ra nấm tia kẻ thù nguy hiểm nhất của vi khuẩn lao v.v… việc viết chữ đoò hỏi cao hơn về nét đẹp và tốc độ. Vì lẽ đó mà chiếc Bút bi nguyên thuỷ đã sinh ra tại Ai Cập dựa trên một hiện tượng vật lí khá thú vị khi quả bóng lăn xuống nước và nó đã lướt đi nhanh nhẹn trên mặt nước mà chẳng chìm xuống. - Thật hay! Bỗng một cơn gió ùa tới, cuốn theo chiếc lá vàng đậu trên cửa sổ. Từ một ngăn bàn nào đó trong lớp học rộng thênh thang, Bút bi bất giác giật mình tỉnh giấc, nói trong cơn ngái ngũ: - Bàn và Ghế, các cậu đang bàn luận gì mà sôi nổi thế. Cho mình tham gia cùng đi. Đã mấy tuần nay mình sống trong một giấc mơ dài … - A, chúng mình đang nói về cậu đấy. Cậu là vật mà học trò cưng nhất đấy Bút bi ạ! - Ôi, mình ấy à, mình bé nhỏ, giản dị thế nào, người ta còn bỏ quên mình ở đây, đâu dám được coi là vật cưng. Bàn ơi bạn nghĩ sai rồi. - Không phải thế đâu, các cậu bé nhỏ nhưng rất hữu ích. Từ cấu tạo đến chủng loại, các cậu đều đa dạng hơn chúng mình cơ mà! - Đúng vậy! Ghế hưởng ứng. - Nhưng Bút bi à, kì thực chúng mình cũng không rõ ràng lắm về học hàng và cấu tạo cơ thể cậu.